Chơi Vơi (Live at TANCA)

🧑‍🎤: Táo,

Điếu thuốc trên tay anh
Vội vơi thật nhanh
Khi thành phố lên đèn
Bao người chen nhau quán quen
Có khi nào
Lại thấy những dư âm xưa
Lại nghe giọng em
Anh lại thấy tim mình
Nhưng giờ đây đã chẳng yên bình
Vì một người
Nhưng giờ đây đã chẳng yên bình

Tìm được một góc
Em tìm được một góc riêng đêm nay
Tay gỡ đồ buộc tóc
Nghe tim vỡ òa rồi bật khóc
Vì niềm vui ở trên đỉnh đồi
Nhưng đời của em lại tuột dốc
Em dùng đau thương làm cột mốc
Em cần cà phê tầm một cốc
Và đeo tai nghe bỏ lại hết úp mặt xuống
Để mọi người xung quanh
Không thể nào thấy
Trái tim của em đang thật buồn
Tắt chuông điện thoại
Không có sự quay lại nào nuốt trôi hết
Cơn gió kia đã thổi lệch
Đời em rơi vào mỏi mệt

Vậy thì cũng thường tình
Ở đoạn cuối chương trình này
Lại trở về đi đường mình
Cố quên hết quá khứ
Để không phải nhắc về ngày hôm qua
Biến trái tim thành đá
Để tình yêu giả không thể đơm hoa
Bình minh lại lên sớm quá
Đêm đã không nấn ná
Mệt mỏi mở mắt
Em nhìn thấy trên trần nhà
Là cô đơn và khô hơn
Đôi mắt đã từng in hoa
Lại nhắm mắt em khóc hết niềm tin ra

Điếu thuốc trên tay anh
Vội vơi thật nhanh
Khi thành phố lên đèn
Bao người chen nhau quán quen
Có khi nào
Lại thấy những dư âm xưa
Lại nghe giọng em
Anh lại thấy tim mình
Nhưng giờ đây đã chẳng yên bình
Vì một người
Nhưng giờ đây đã chẳng yên bình

Tìm được một góc riêng giữa bầu trời
Anh khóc cho những vết thương
Ở trong trái tim nửa đầu đời
Cô gái mà anh yêu nhất
Đã vội bỏ đi mà đâu đợi
Còn táng cây mà anh hay ngã lưng
Nay lá đã thi nhau rơi
Và đó là cách mà anh bị chơi vơi
Bơi ra giữa đại dương
Nơi những con sóng
Anh không tin mình còn sống
Vì những đinh ninh giờ đây đã khác
Anh cảm giác mình thật tơi bời
Đeo tai phone nghe nhạc
Anh bỏ mặc tất cả lời mời từ xung quanh

Vậy thì cũng thường tình
Ở đoạn cuối chương trình này
Lại trở về đi đường mình
Cố nhớ hết quá khứ
Anh không tha thứ cho ngày hôm qua
Biến định nghĩa tình yêu
Từ rất chắc chắn trở thành nôm na
Bình minh lại lên sớm quá
đêm đã không nấn ná
Mệt mỏi mở mắt
Anh nhìn thấy trên trần nhà
Là cô đơn và khô hơn
Đôi mắt đã từng in hoa
Lại nhắm mắt
Anh ước mình đừng sinh ra

Điếu thuốc trên tay anh
Vội vơi thật nhanh
Khi hoàng hôn buông xuống
Dừng chân qua quán quen ngày xưa
Có hai người không biết sau này
Lại thấy những dư âm xưa
Ngồi nghe giọng anh
Em lại thấy tim mình
Nhưng giờ đây đã chẳng yên bình
Vì một người

Nhưng giờ đây đã chẳng yên bình
Vì một người

XEM TOÀN BỘ